Bài văn tả bố của Minh Huy, lớp 5A3, trường Tiểu học Jean Piaget

“Đối với tôi, người đưa tôi đi học, đón tôi về và cũng là người quan tâm đến tôi nhất chỉ sau mẹ chính là bố tôi.

Trong đám đông, có thể dễ dàng nhận ra bố tôi nhờ giọng nói hơi trầm của bố. Tôi đặc biệt ấn tượng bởi gương mặt bố lúc nào cũng lịch thiệp và toát lên vẻ hiền hậu cùng sự nhân ái lớn lao vì bố mang trọng trách của một bác sĩ chữa bệnh cứu người. Bố tôi có một mái tóc đen nhánh xen lẫn chút bạc vì những đêm vất vả trực ca và mái tóc ngắn của bố lúc nào cũng xoà xuống vầng trán rộng. Vầng trán của bố rộng như dấu hiệu của một người làm việc trí tuệ. Ánh mắt bố tràn đầy sự kiên định và sáng lấp lánh chứa đầy yêu mến dành cho tôi. Trên gương mặt bố là một sống mũi cao và thẳng.

bai-van-ta-bo-cua-minh-huy

Bố luôn thích chiếc áo vest của mình vì khi bố mặc nó lên thì như là bố toát lên vẻ đẹp trai và trang trọng. Khi nhìn từ xa bố tôi trông rất to lớn, chắc khoẻ vì bố hay đi tập võ, có lúc còn bị căng cả cơ. Dáng đi của bố thong thả nhưng luôn toát lên vẻ mạnh mẽ và đáng tin cậy như một người luôn sẵn sàng đứng ra để bảo vệ tôi mà không ngại nguy hiểm. Tôi có thể nói rằng mình dễ nhận biết sự thay đổi của của bố qua giọng nói, qua dáng đi nhanh hay chậm, qua nét mặt hoặc là hơi thở của bố và cũng có thể là cả ánh mắt nữa.

Đôi lúc bố cũng có những biến động cảm xúc rất lớn. Một ví dụ cụ thể là khi bố đang xem những trận bóng đá rất hay. Khi đó bố giống y như một fan hâm mộ chính hiệu của bóng đá Việt Nam, còn đối với tôi khi đó bố chẳng giống một bác sĩ cho lắm. Tôi nhớ có lần tôi năn nỉ bố cùng ra xem bóng đá và bố đã đồng ý. Thế là khi đội tuyển Việt Nam sút vào thì bố đã nhảy cẫng lên và gào rất to: “Vàooooo!” Nhưng khi đội tuyển U23 bị thua thì bố tôi lại chán nản và gần như chẳng muốn xem nữa luôn. Lúc đó bố tôi có cảm giác như một quả bom vì rất bực bội. Dẫu thế bố tôi vẫn nhắc tôi rằng: “Không nên vui mừng vội.” và điều đó đã giúp tôi lúc nào cũng đề phòng. Khi đang thắng mà còn nhiều thời gian thì còn phải tập trung.

Tôi luôn chú ý đến bố mỗi khi bố chơi những bản nhạc rất hay và nhẹ nhàng với chiếc piano. Chiếc đàn piano của bố là một chiếc đàn chạy điện. Chiếc đàn ấy biết rất nhiều tâm tư của những ngón tay mềm mại đã chạm vào những phím đen trắng bóng cứng tạo ra âm thanh dễ chịu và mềm mại như những sợi lụa trong veo dịu dàng. Những âm thanh đó là tiếng lòng của bố. Bố tập trung đến nỗi như gieo vào trong chiếc đàn những hạt mầm linh hồn. Bố hoà cùng âm nhạc du dương như thể đang trò chuyện với chiếc đàn bằng những ngôn ngữ âm nhạc chứa đầy sự dịu dàng. Ngoài đàn và võ, bố tôi còn chơi game, một điều mà tưởng chừng như nhỏ nhoi không ai tưởng tượng đến. Tôi nghĩ rằng bố làm thế chỉ muốn giảm tức giận hoặc là để cho qua thời gian căng thẳng. Điều đó đôi khi khiến cho tôi cảm thấy đó là một bí mật buồn cười: một bác sĩ đáng kính vẫn có thể mang trong trái tim mình một đứa trẻ không bao giờ lớn, mà chỉ muốn mãi là trẻ con.

Thật khó có thể nói trong từng tích tắc, bố đang trải qua những gì. Đối với tôi, cho dù tôi có tức giận bố thế nào thì tôi vẫn biết rằng bố luôn yêu thương tôi.”

_ Bài văn tả bố của bạn Nguyễn Minh Huy – học sinh lớp 5A3, trường Tiểu học Jean Piaget.

Đánh giá
Chia sẻ ngay, nếu bạn thấy hữu ích:
Có thể bạn quan tâm: ,