Ngô Thanh Giang là một cô giáo có tính cách vô cùng vui vẻ
“Ngô Thanh Giang là một cô giáo có tính cách vô cùng vui vẻ, gần như cô luôn mỉm cười với học sinh. Những giờ học của cô vô cùng hiệu quả, không những thế, mọi giờ dạy cô còn luôn vui tươi. Mọi người hay gọi cô là cô Giangbee. Cô Giang hay giảng bài ở Tiểu học nhưng cô vẫn luôn tươi cười với các em bé mầm non.

Khi cả trường tập trung đông đủ nhất, tôi vẫn có thể nhận ra cô Giangbee nhờ mái tóc nhiều màu tím, bạc, đen và xanh trông vô cùng đặc sắc. Cô Giang có một gương mặt tròn và to. Cô có một vết sẹo nhỏ trên gương mặt. Đôi mắt của cô Giangbee rất sâu, chắc là vì ngày nào cô cũng phải suy nghĩ những câu hỏi và bài học để dạy bọn tôi. Đặc biệt, cô dạy rất nhiều môn nên càng phải suy nghĩ sâu xa để câu hỏi có thể có chất lượng tốt nhất. Làn da cô trắng trẻo, khá nhăn nheo, còn có rất nhiều nếp nhăn vì tuổi cô đã khá già mà còn phải làm việc và suy nghĩ trong nhiều giờ liền. Cô thích mặc áo màu vàng và váy dài màu đen vì như thế hợp với dáng vóc của cô. Bộ đồ ấy làm cô trẻ thêm vài tuổi, Nhìn từ xa, cô khá lùn, và hơi béo, chắc vì thế nên cô thích mặc những trang phục sáng màu để có thể nổi bật giữa đám đông.
Thường ngày, lúc nào cô Giangbee cũng tươi cười khi bước vào giờ học. Tôi nghĩ rằng cô luôn muốn bắt đầu giờ học một cách vui vẻ và hào hứng. Đó là lý do vì sao trong giờ Toán và giờ Tiếng Anh tôi không thể tập trung bằng giờ tiếng Việt. Tôi cảm thấy như cô Giangbee vừa là một người cô giáo vừa là một người bạn của chúng tôi. Tôi nhớ có một hôm trời vô cùng âm u, mưa rơi lộp độp vào mái tôn khiến không gian lớp học trở nên vô cùng ồn ào. Nhưng cô Giangbee lại vô cùng vui vẻ và lúc đó lớp học tràn đầy tiếng cười và sự hào hứng. Khi cô giảng bài, gần như tiếng cô át đi cả tiếng mưa rơi nặng hạt ngoài cửa. Khi ấy cô nói những từ thú vị và có những điệu bộ vô cùng buồn cười khiến cả lớp đang mệt mỏi lại trở nên tươi tỉnh và liên tục giơ tay phát biểu. Cô Giangbee lúc nào cũng dặn chúng tôi rằng cô coi các con như là bạn và cô thích những tiết học vui tươi nhưng các con phải chăm chú vào việc học. Tôi hiểu rằng đối với cô Giangbee, việc học của chúng tôi là thứ vô cùng quan trọng đối với cô.
Cô có thói quen hay hỏi những câu hỏi nâng cao ngoài bài đọc để khuyến khích khả năng suy nghĩ sâu sắc của chúng tôi. Lúc giảng bài, cô Giangbee vô cùng chăm chú, đặc biệt chỉ cần đọc qua bài thì cứ như mọi câu hỏi nâng cao đều xuất hiện trong tâm trí cô vậy. Cô có thể hỏi bất kỳ câu nào khiến chúng tôi bất ngờ vì độ khó và ý nghĩa sâu xa của nó. Cô Giangbee khiến tôi cảm thấy cô như người viết nên bài thơ vì cô có quá nhiều các câu hỏi hóc búa. Đôi khi cô đi qua chỗ chúng tôi ngồi, thấy ai không hiểu bài, cô liền giải thích một cách vô cùng dễ hiểu khiến bọn tôi cảm thấy được quan tâm rất nhiều.
Có lẽ điều khiến tôi yêu mến cô Giangbee nhất chính là sự thấu hiểu và niềm vui cô luôn mang đến cho mọi người trong các tiết học của cô. Tôi nghĩ rằng khi ra trường, tôi vẫn sẽ về thăm trường, nhất là để thăm cô Giangbee.”
_ Series bài viết “Thầy cô và bố mẹ trong mắt JPers” – Bài văn tả cô giáo của bạn Ngô Hải Phong, học sinh lớp 5A2, trường Tiểu học Jean Piaget.
Series “Thầy cô và bố mẹ trong mắt JPers” là tổng hợp những bài văn hé lộ về những thế giới lớn phía sau từng bạn nhỏ JP.
Trong các lớp học của JP, mỗi bài văn của học sinh không phải chỉ là một nhiệm vụ học tập. Đó là một cửa sổ mở ra thế giới bên trong của một đứa trẻ.
Trong mỗi bài viết, điều chờ đợi người lớn có lẽ là sự ngạc nhiên trước một chi tiết rất nhỏ trong cuộc sống; cách một bạn nhỏ JP nhìn một điều bình thường bằng lăng kính đẹp đẽ của riêng mình; hay là sự hồn nhiên, và những ngẫm nghĩ sâu sắc đọng lại trong những điều bạn nhìn thấy và trải qua, …
Một bài viết vì thế không chỉ phản ánh khả năng dùng từ hay cấu trúc câu. Nó không phải là học văn theo kiểu vẽ đẹp về thế giới. Ở JP, học sinh học ngôn ngữ để phản chiếu tâm hồn, cảm xúc, tư duy, góc nhìn và cả tính cách của bản thân, như một công cụ để thể hiện bản thân mình một cách đặc sắc và độc nhất.
Khi đọc những bài văn của các con, điều khiến người lớn khựng lại và trong khoảnh khắc, chúng ta nhận ra: mỗi bạn nhỏ đang dần tìm thấy giọng nói riêng của mình.
Album này giữ lại những bài viết nhỏ nhặt thường ngày của các học sinh từ nhiều khối lớp, để mang đến những góc nhìn rất riêng của những em bé đang lớn lên với trái tim đầy phong phú, tinh tế và giàu cảm xúc.
Hy vọng rằng các bố mẹ cũng giống như các cô, có thể bước tới ngắm nhìn những thế giới nhỏ rực rỡ đang dần được hé lộ ra bằng ngôn ngữ.
